SONY DSCTulip Châu Sa

TRẦM CẢM-KHÔNG PHÂN BIỆT ĐỐI TƯỢNG-XIN ĐỪNG VÔ CẢM
Depression doesn’t discriminate.  Please don’t be insensitive!
*In memory of A GREAT MAN, Mr. Robin Williams!*

Tin buồn trong giới Kịch Nghệ và Điện Ảnh Hoa Kỳ vừa phát đi vài giờ trước đây trên toàn thế giới. Nghệ Sĩ Robin Williams đã ra đi một cách âm thầm trong một căn hộ riêng ở California vào tuổi 63. Căn bệnh Trầm Cảm đã không phân biệt nghèo hèn hay giàu có, nổi tiếng hay lụn bại, nó vừa lấy đi một tài năng hiếm có, một con người đáng yêu đã làm say mê hàng triệu trái tim yêu Kịch Nghệ và Điện Ảnh Hoa Kỳ.

Như gia đình của Anh Robin, cụ thể là vợ của Anh, cô Susan Schneider đã đăng tải một yêu cầu lên blog cá nhân và trang nhà Facebook của cô: “Sáng nay, tôi đã mất đi người Chồng, cũng là người bạn thân nhất của tôi. Trong lúc thế giới thương tiếc vì vừa mất đi một trong những Nghệ Sĩ được yêu thích và một con người đẹp nhất, trái tim tôi đau khổ tột cùng. Thay mặt gia đình của Robin, chúng tôi tha thiết yêu cầu sự riêng tư của gia đình chúng tôi được mọi người tôn trọng trong thời gian đau buồn này. Trong lúc Anh được mọi người nhớ đến, chúng tôi hy vọng rằng nỗi nhớ thương Anh không chú trọng đến cái Chết của Robin, thay vào đó, mong mọi người nhớ đến những khoảnh khắc vui vẻ và tiếng cười Anh đã mang đến cho hàng triệu khán giả.” Tôi cũng hy vọng mọi người tôn trọng quyền riêng tư của cô Susan dành cho người quá cố, miễn bàn luận, đào sâu về nguyên nhân dẫn đến cái chết của một Ngôi Sao vừa tắt vội vàng, gây bàng hoàng, sửng sốt đến hàng triệu con tim yêu quý Anh, Nghệ Sĩ Robin Williams.

Mọi người sẽ nhớ đến Anh qua sự nghiệp lẫy lừng mà Anh để lại. Sự nghiệp đó tác động đáng kinh ngạc trên hoàn cầu qua những vai diễn trong các bộ phim hài. Mặc dù, “Sean Maguire” trong bộ phim “Good Will Hunting”-1997 đã mang lại giải Oscar cho Anh, thế nhưng, kháng giả sẽ nhớ Anh nhất qua những vai diễn trong “Dead Poets Society”-1989, “Mrs. Doubtfire”-1993, “Hook”-1991 và “Jumanji”-1995. Riêng tôi, tôi thích và nhớ Anh nhất qua giọng nói Anh trong Aladdin.

Rất đau lòng, rất buồn khi tôi đọc thông tin về Anh Robin Williams đã ra đi trong trạng thái cô độc. Tôi muốn nhắn gởi đến các bạn một điều, khi một đời sống thiếu vắng Chúa, bệnh nhân Trầm Cảm sẽ luôn bám lấy ý nghĩ đã và đang hình thành trong tâm trí họ kể từ lúc họ bắt đầu rơi vào trạng thái Trầm Cảm cho đến lúc trở nặng và biến ý nghĩ thành hành động không ngoại trừ hành động làm tổn hại trẻ con hay tự tử. Bạn hãy tin tưởng điều tôi chia sẻ bởi tôi từng là người trong cuộc. Tôi không đổ lỗi cho những bệnh nhân Trầm Cảm tự kết thúc đời mình hay phán xét họ ngu xuẩn, tôi sẽ chẳng bao giờ làm người điên dại đó. Tôi chỉ cảm thấy chính sự vô cảm của xã hội và những người đang sống xung quanh bệnh nhân Trầm Cảm là một phần của lý do khiến người thân họ chọn cái chết trong cô đơn. Đôi khi, chỉ cần một phản ứng nhanh chóng để đáp lại một cuộc gọi hoặc tin nhắn cần được giúp đỡ, bạn có thể đã cứu một mạng người.

Chẳng thể nào ngờ Trầm Cảm lại lấy đi sự sống của Anh Robin. Tôi cầu mong anh thiếp đi trong giấc mơ bên kia thế giới mà anh nghĩ tốt hơn thế giới anh từng sống 63 năm qua. Vâng, có lẽ thế. Giống như lời của nhân vật anh từng thể hiện trong “Dead Poets Society”, “Nhưng chỉ trong những giấc mơ của họ, người đàn ông mới thật sự tự do. Bao giờ cũng thế, bao giờ cũng sẽ như thế.”

Advertisements