SONY DSC
Tulip Châu Sa

Đọc qua các gia trang báo chí (miễn phí) của lề trái, lề phải và cả…không lề trong và ngoài nước, tôi bắt gặp một điều nghịch lý khá thú vị, đó là sự đòi hỏi mang tính mâu thuẩn từ “bên thắng cuộc”.

“Bên thắng cuộc” lúc nào cũng tỏ ra vô cùng thù hận và nuôi thù hận đối với “Đế Quốc Mỹ” và không ngừng chửi rủa những người mà họ gọi là “Ngụy Quân, Ngụy Quyền”, nhưng họ lại áp đặt một cách phi lý lên những người “thua cuộc” rằng vì “thua nhục nên (bên “thua cuộc) mãi ôm hận thù không chịu hòa giải”.  “Bên thắng cuộc” đã không ngừng tuyên truyền một cách có chủ đích mang tính hệ thống đến nhân dân Việt Nam rằng “nhân dân Việt Nam đã chiến đấu anh dũng chống lại Đế Quốc Mỹ ‘xâm lược’ và bè lũ Ngụy Quân, Ngụy Quyền”. Lịch sử giả tạo này đến nay vẫn còn tiếp tục tiêm nhiễm độc hại vào trí tuệ và lý tưởng của từng thế hệ trẻ Việt Nam đã sinh ra và lớn lên sau cuộc chiến tranh nội chiến của Việt Nam 1954-1975. Khi một phần sự thật của Lịch Sử được công bố nhờ các hoạt động của các trang mạng xã hội qua công nghệ tin học, “bên thắng cuộc” đứng trước nguy cơ vấp phải tình thế bị lột mặt nạ và đối mặt với những người “thua cuộc” thì một mặt, họ hô hào xóa bỏ hận thù, cố tỏ ra “bên thắng cuộc” luôn rộng lượng tốt bụng đầy thiện chí qua lời kêu gọi “xóa bỏ hận thù, hòa giải dân tộc”.  Mặt khác, “bên thắng cuộc quyết liệt lên án “Ngụy Quân, Ngụy Quyền”, tiếp tục chụp mũ, kết tội bên “thua cuộc” là “thế lực thù địch”, “phản động”, “âm mưu chia rẽ”, “phá hoại tình đoàn kết giữa Đảng (Cọng Sản) và nhân dân”. Cảm thấy bị xúc phạm trước thái độ nghịch chướng điêu ngoa đầy ác ý để bảo vệ cái sai, cái lỗi lầm của “bên thắng cuộc”, bên “thua cuộc” mạnh tay vạch trần thủ đoạn bưng bít sự thật về cuộc chiến tranh Việt Nam của “bên thắng cuộc” thì bên thắng cuộc vẫn không thay đổi chiến lược, vẫn vừa đấm vừa xoa dư luận bằng cách kêu gọi hòa giải và tuyên truyền kết tội bên thua cuộc là phản động. Cứ trình diễn kịch bản cũ kỹ và lạc hậu này, “bên thắng cuộc” càng mất đi cơ hội để nhận được sự tha thứ từ bên “thua cuộc”, và lẽ dĩ nhiên, họ càng mất đi chỗ đứng trong lòng dân tộc Việt Nam một khi toàn bộ sự thật về cuộc chiến tranh nội chiến Việt Nam đã và đang được giải mã phơi bày và ngày càng lang rộng trên hệ thống thông tin đại chúng.

Việt Nam cần phải học hỏi ở “kẻ thù” của họ một điều đơn giản này.  Hoa Kỳ đã từng có mặt trên khắp thế giới để chiến đấu chống lại Nhật, Đức và các đồng minh của họ trong chiến tranh thế giới thứ hai, thế nhưng, không lâu sau đó thì họ bắt tay với kẻ thù, xem kẻ thù là bạn và đối đãi với bạn (từng là kẻ thù) như những người bạn láng giềng tốt bụng.  Hãy xem, khi Nhật, Đức bắt tay kết bạn với Hoa Kỳ thì đất nước họ từ hoang tàng đổ nát đã thay da đổi thịt như thế nào.  Hãy xem tình hữu nghị thực tâm giữa Hoa Kỳ với Nhật, Đức hôm nay ra sao trên trường quốc tế?  Còn Việt Nam?  Càng mạnh miệng hô hào xóa bỏ hận thù để hòa hợp, hòa giải dân tộc bao nhiêu, “bên thắng cuộc” càng hun đúc mối hận thù tận xương tủy đối với Hoa Kỳ và các tù nhân chính trị và quân sự của Việt Nam Cộng Hòa trong lòng dân tộc bấy nhiêu.  “Bên thắng cuộc” chỉ chạy đến với “kẻ thù (Hoa Kỳ)” khi họ cần đến kẻ thù che chở trước sự hiếp đáp của “người anh em láng giềng Trung Cọng”.  “Bên thắng cuộc” chỉ “hòa giải” (tất nhiên bằng miệng) với “bên thua cuộc” khi họ cần đến đồng tiền tích lũy được nhờ lao động chân chính của “khúc ruột ngàn dặm”.  Họ đang làm một việc nghịch lý đầy mâu thuẩn, đến cả đứa trẻ con cũng phải phì cười trước sự nghịch lý  mâu thuẩn đó.

Sống ở Hoa Kỳ lâu năm, tôi nhận ra điều này, đối với những người Việt ra đi vì TỰ DO thực sự (tôi xin nhấn mạnh là THỰC SỰ), khi nghĩ về quá khứ, nhất là những người trực tiếp tham gia vào cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, họ đã hoàn toàn tha thứ cho phe “thắng cuộc”, bởi vì họ hiểu sâu sắc kẻ thù thực sự của họ không phải những người anh em phía “thắng cuộc” đã cầm súng bắn vào họ, mà kẻ thù thực sự của họ chính là chế độ Cọng Sản.  Chính Cọng Sản quốc tế đã đẩy nhân dân Việt Nam vào cảnh huynh đệ tương tàn.  Nhưng dù cho họ đã tha thứ, không có nghĩa là họ đã quên đi những gì đã xảy ra cho chính họ và người thân của họ ngay sau khi cuộc chiến kết thúc.  Họ càng không thể quên hiện tại hôm nay, hiện tại rất kinh hoàng trên đất nước mà họ từng cẩm súng bảo vệ sau khi phe “thắng cuộc” tràn vào (Nam).  Họ càng không thể nào tin vào những lời nói của chế độ Cọng Sản.  Đòi hỏi họ phải quên đi quá khứ và tin vào những lời hứa hảo huyển của chế độ Cọng Sản là một đòi hỏi ngớ ngẩn và nghịch lý.

Đối với những người Việt Nam sinh ra và lớn lên sau cuộc chiến tranh nội chiến Việt Nam kết thúc, họ rất cần phải biết và nhớ thật kỹ sự thật về giai đoạn lịch sử đã bị bưng bít về đất nước, về Cha Anh của họ, cả bên “thắng cuộc” và bên “thua cuộc”.  Không thể kêu gọi họ đứng ra ngoài giai đoạn lịch sử này.  Họ cần phải được lớn lên bằng quá khứ của lịch sử quê hương mình.  Bởi vì, nếu họ không được biết rõ sự thật của quá khứ mà Cha Anh họ đã trãi qua thì họ chắc chắn sẽ không học được bài học về quá khứ đó hoặc học một cách sai lầm.  Nếu là thế, nhất định chính họ sẽ là những người khiến cho lịch sử đau thương trong quá khứ lặp lại một lần nữa trên quê hương Việt Nam.  Vẫn biết, với bản chất của người Cọng Sản thì một lời xin lỗi công khai cho việc làm sai của họ trước nhân dân thật là vô cùng khó khăn.  Việc từ bỏ con đường Cọng Sản họ đã chọn theo lại càng khó khăn hơn nữa.  Tuy nhiên, điều đó không khó khăn bằng việc Người Việt Hải Ngoại và giới trẻ Việt Nam đã có thể tha thứ cho tất cả mọi điều mà những người theo Cọng Sản đã làm trong quá khứ và hiện tại đang gây đau khổ và thiệt hại cho dân tộc và đất nước một cách nặng nề như hôm nay.  Thế thì tại sao họ không thể vì đại cuộc mà công khai xin lỗi và từ bỏ con đường họ sai lầm đã chọn và đang đi?  Sẽ mãi mãi là một điều nghịch lý nếu người Cọng Sản Việt Nam tự cho mình quyền tự do căm thù “Đế Quốc Mỹ và Bè Lũ Ngụy Quân-Ngụy Quyền” của chính quyền Saigon trước năm 1975 và bắt nhân dân cũng phải căm thù theo, nhưng lại mạnh miệng hô hào kêu gọi “xóa bỏ hận thù”.  Làm thế nào để hai cầu thủ xuất phát từ một điểm nhưng đang chạy thẳng ngược chiều nhau có thể cùng đến một đích chung nếu như một trong hai người họ vẫn chưa nhận ra mình đã đang chạy ngược đường và phải nhanh chóng quay đầu trở lại!?

Dù biết rằng một lời xin lỗi của “bên thắng cuộc” sẽ không thay đổi được thực tế nhiều triệu người Miền Nam, miền Trung Việt Nam đã chết oan dưới tay họ qua mọi hình thức có thể sống lại, hay giúp những người “thua cuộc” đang còn sống có lại khoảng đời xanh ấm êm hạnh phúc bên gia đình người thân thay vì bị đày đọa, cầm tù.  Thế nhưng, một lời xin lỗi thực tâm của “bên thắng cuộc” và thái độ đúng đắn từ bỏ con đường sai lầm họ đã và đang đi vẫn là điều cần thiết nếu không muốn nói là tối cần thiết để việc hòa hợp, hòa giải dân tộc giữa hai bên được thực thi một cách minh bạch và có cơ sở vững chắc cho nhân dân Việt Nam tin cậy thiện chí của “bên thắng cuộc”.  Chỉ có như thế Đất Nước và Dân Tộc Việt Nam mới có cơ hội bắt đầu trở mình tiến vào quỹ đạo chung của thế giới TỰ DO mà hơn chín mươi triệu người Việt Nam đang mơ ước.