SONY DSC
Tulip Châu Sa

NHẦM
(Based On TRUE story)

NHAMHắn thường cho rằng tôi là người hiểu Hắn nhất.  Tật xấu của Hắn tôi gán hết cho Satan, và tha bổng cho Hắn, thường động viên Hắn chứ không xem Hắn là người xấu như những người ngoại đạo.  Hắn còn nịnh tôi khi Hắn quả quyết:

“Chúa cho Mây có một ta-lân để giúp hàn gắn những mối quan hệ vợ chồng có nguy cơ tan vỡ”.

Tôi hỏi Hắn:

“Sao cậu dám nghĩ thế?  Ta-lân của Chúa không thể tự nhận hay tự gán cho ai cũng được đâu nhé!.”

Hắn chắc nịch:

“Thu Hồng nói với tui như vậy, nhờ Mây phân tích, chỉ ra cho cả hai người họ thấy những khuyết điểm và ưu điểm của nhau, cả hai đang trông đợi ở nhau điều gì, nhờ làm theo những lời khuyên của Mây mà vợ chồng nó mới không rã đám.”

Tôi…nói thầm trong bụng, “nếu được như cô ấy phán xét thì tốt”, và tặng Hắn cái nhìn hoài nghi, rồi tôi nói lớn với Hắn:

“Tôi không tin điều cô Hồng nói”.

Tôi không buồn cho Hắn biết, sau khi…khen tôi với Hắn, nghĩa là sau khi thoát được tai kiếp (mà theo Hắn là nhờ tôi), cái cô Hồng đó đã từng nghe lời chứng dối của Satan xúi giục mà đi nói hành, nói xấu tôi sau lưng và đánh gục tôi trước bàn dân thiên hạ, hạ nhục tôi làm hả hê lòng dạ Satan.  Nỗi đau chín tím cả người đã dần hồi phục, giờ Hắn nhắc, nó trở về nguyên vẹn như tế bào ung thư di căn đang phát tán khắp trong tim và toàn thân tôi.  Hắn nhìn tôi nghĩ ngợi như một gã khờ, gương mặt đầy những dấu chấm hỏi.  Hắn lại than van:

“Chẳng hiểu sao vợ tui cứ nhắc lại việc lỗi lầm của tui thế nhỉ, cô ta làm sai thì không chịu nhận mình làm sai là sao ý nhỉ?”

Lần này, tôi trừng Hắn:

“Cậu hỏi tôi ý à?”.

Hắn gọn lỏn:

“Phải!”

Tôi tính làm ngơ như Hắn chẳng phải đang hỏi mình,  trong đầu tôi lúc này, đang nghĩ đến nhiều việc khiến tim tôi làm việc yếu đi, nhưng sự im lặng của tôi khiến Hắn nóng ruột:

“Mây là phụ nữ, có biết vì sao không?”.

Tôi cáu:

“Thừa biết”.

Không đợi Hắn năn nỉ hay van xin, tôi tra vấn Hắn:

“Vợ cậu ngày lấy nhau có như thế không!?”

Hắn ra bề thông minh:

“Không! không hề, cô ấy rất đáng yêu, nếu biết cô ta như bây giờ, tôi điên dại gì cưới cô ấy”.

Tôi lạnh lùng:

“Tôi hiểu rồi”

Tôi đưa mắt nhìn xa xôi nghĩ ngợi.  Hắn còn tốt bụng hơn nhiều thằng đàn ông khác.  Có thằng chỉ biết sống cho cái bản thân hư hỏng của mình, cứ bảo vệ sự hư hỏng của mình bằng cách gán hết tội cho vợ, đại loại như hắn chạy tội khi nói chuyện với chị em của hắn : “Cô ta gởi thư cho em nói gì, chuyển hết cho anh để anh còn nói chuyện rõ ràng với cô ta.  Anh lấy nhầm vợ nên anh chịu khổ mười mấy năm qua” Hay đại khái, có thằng ( năm 2011 không có gì làm, dùng thẻ tín dụng mua vé, mua quà để về Vietnam chơi luôn tiện đi từ Nam ra Trung nói xấu vợ mình), khi vợ đưa ra phi trường về Việt Nam gặp gái, hắn làm lơ câu hỏi của vợ “Anh thật sự về gặp Bố ở Vietnam và di dời mộ mẹ lần này có phải không!?”, hắn trân tráo chỉ vào mặt vợ “tui hối hận vì cô là mẹ của hai đứa con tui” (Sự thật thì Bố hắn không có từ Úc về Việt Nam, và việc di dời Mộ Mẹ hắn cũng không di dời mãi đến năm 2014).  Có thằng còn hèn hạ hơn, gọi điện dạy cho bồ làm gái của hắn chửi vợ mình rồi còn nói  “tôi yêu anh ấy chân thành, chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu”, loại đàn bà một con (trai) ly dị chồng này còn nói luôn khi vợ hắn hỏi bà ta “có phải chồng tôi vừa gọi cho cô không?”, bà ta tỏ bề mình là người khôn ngoan “phải, ảnh biểu tui nói vậy chứ để chị nghĩ chúng tôi lẩn tránh chị về việc chúng tôi yêu nhau”.  Trong khi đó, hắn hứa cuội là hắn bỏ thói hư tật xấu để “bắt đầu làm một người chồng, người cha thực sự.”  Người vợ vẫn một lòng tin hắn (dù biết hắn luôn nói dối) sẽ ăn năn thống hối như cái hôm, hắn lôi xếch vợ hắn từ phòng học Kinh Thánh của Thiếu Nhi trong nhà thờ vào thẳng phòng thờ phượng khóc than như đứa trẻ, trước mặt nhiều người hắn ôm chân vợ năn nỉ xin vợ “xin em nói em tha thứ cho anh, anh sẽ ngay lúc này cầu nguyện và tin Chúa ngay lập tức”.  Nghĩ đến đây, tôi thấy Satan thật là con quĩ dữ.  Nó có thể làm mọi thứ để hủy diệt con cái của Chúa, nó thật tài tình trong kế hoạch tàn phá đời sống TIN KÍNH CHÚA MỘT CÁCH THÁNH KHIẾT của con cái Ngài.

“Hiểu gì?”

Câu hỏi của Hắn đưa tôi về thực tại với nan đề của Hắn.

“Hiểu rằng chính thói hư tật xấu của cậu đã biến một con người đáng yêu thành con người chán sống.  Chính sự vô trách nhiệm và vô tâm của cậu đã biến một con người đáng yêu thành một con vật ngày đêm vật lộn với cuộc sống đơn phương độc mã để duy trì cuộc sống mà ai ai cũng tưởng nó tốt đẹp, thực thế là cô ta đang duy trì sự sống của gia đình cậu trong một địa ngục đầy tội lỗi do cậu gây ra mà cô ấy chỉ vì cậu mà không thể thoát ra Ánh Sáng.  Tôi hiểu rất rõ nỗi đau thấm trong từng làn da, thớ thịt của vợ cậu, khi cô ấy là một Cơ Đốc Nhân Thánh Thiện, phải làm vợ một kẻ ngoại đạo chuyên sống trong tội lỗi ngày và đêm như cậu…Và tôi hiểu, cậu có lòng gian ác nên luôn nghĩ cách ngụy biện cho chính bản thân mình, không loại trừ cả việc nghi ngờ vợ mình và tự nghĩ những điều nhơ nhuốt rồi gán tội cho cô ấy…”

Giọng tôi nghẹn lại…Hắn bắt đầu cố tạo ra những điều ngụy biện cho tội lỗi của Hắn.  Hắn càng ngụy biện, tôi càng thấy mình cần phải đấm vỡ mặt Satan đang sống trong Hắn, không thể nào tiếp tục dung túng cho Satan đang hủy diệt con người Hắn, gia đình Hắn, đau đớn nhất là ba con người vô tôi lẽ ra phải được sống an vui, đó là vợ và hai con của Hắn.  Tôi nghĩ, Hắn không tin vào sự tồn tại của Cứu Chúa Giê-su, nếu dùng LỜI CHÚA để khuyên Hắn, chả khác nào như buộc kẻ vô thần chấp hành nghiêm chỉnh MƯỜI ĐIỀU RĂN của CHÚA.  Tôi nhìn Hắn nói chậm rãi từng chữ một.

“Cậu nghe đây, thứ nhất, tôi khẳng định rằng cậu chắc chắn chưa hề xin lỗi, hoặc chỉ xin lỗi một cách miễn cưỡng nhưng chưa thực sự nhận thấy việc nghiện cờ bạc (ngay cả sau khi vừa lấy vợ) và đàn bà, bỏ bê vợ con (chỉ sau khi sinh con đầu lòng 6 tháng) là sự sai trái trong hành vi của một người đàn ông đã lập gia đình.  Thứ hai, cậu không để cho người vợ đáng thương của cậu có cơ hội nói ra những tổn thương trong lòng cô ta, cậu lợi dụng lòng tốt của cô là luôn che chắn cho tội lỗi của cậu trước mặt gia đình, bạn bè và Hội Thánh mà cô ấy đi về thờ phượng Chúa. Cậu có biết khi vợ cậu bị tổn thương, cô muốn cậu phải biết điều gì khiến cho cô ấy bị tổn thương không!? Thứ ba, có thể cậu đã hơn ngàn lần hứa với cô ấy nhưng chưa có một hành động cụ thể nào để bảo đảm rằng cậu sẽ không tái phạm nữa, ngược lại, cậu lần tái phạm sau khủng khiếp và tội lỗi hơn lần trước, và cứ thế…”

Hắn nhìn tôi trân tráo.  Tôi cảm thấy cay đắng trong lòng, nhìn lại Hắn và vấn hỏi:

“Cậu muốn biết cậu cần phải làm gì vào lúc này phải không?  Để tôi nói cho cậu biết…”

Cố dằn con sóng giận đang muốn dâng lên trong lòng, tôi từ tốn:

“Cậu cần phải xin lỗi vợ cậu một cách chân thành vì cậu đã làm tổn thương cô ấy suốt bao nhiêu năm chung sống.  Hãy tự nói với cô ấy hành vi nào của cậu đã khiến cho cô ấy tổn thương, khi cô ấy biết cậu hiểu được những tổn thương cô cần được nói ra, tôi tin chắc cô ấy sẽ không bao giờ nhắc lại nữa.  Nhưng, điều quan trọng nhất là cậu không nên hứa mà cậu cần có một hành động cụ thể, chứng minh với cô ấy rằng cậu sẽ không tái phạm nữa.  Cậu cần xác quyết điều đó với cô ấy bằng danh dự của một thằng đàn ông và thực hiện nó.  Tôi tin cậu sẽ nhìn thấy sự thay đổi tuyệt vời đến không thể nào ngờ.”

Hắn lặng người, rồi lí nhí trong miệng:

”Có thể Mây nói đúng rồi đấy!  Tui chưa hề làm gì có ích cho gia đình cả, toàn báo hại vợ con thôi.  Nhưng cô ấy tự phong tặng cho tui những điều tốt tui chưa hề làm, mọi người cứ tin điều cô ấy khen ngợi tui là thật, còn tui thì lấy cớ đó để hạ nhục cô ấy.  Tui thấy thật xấu hổ quá không dám đối diện với cô ấy.”

Tôi nói nhanh:

”Đừng ở đó mà than vãn nữa, tôi còn biết vô vàn việc tội lỗi mà cậu đã làm gây tổn thương cho vợ cậu.  Cậu tự biết những việc đó đối với vợ cậu nó làm cho tâm hồn cô ấy bị vấy bẩn và đau đớn thất vọng đến thế nào. Tôi về đây, cậu tự suy nghĩ lấy hành vi của mình đi, và tự chọn cho mình một thái độ sống.  Đừng làm khổ cô ấy nữa.”

”Nghĩa là…”  Hắn ngập ngừng.

Tôi kết thúc:

“Tôi đã khuyên vợ cậu ly dị cậu và cô ấy đã đi gặp Bác Sĩ gia đình cùng Bác Sĩ Tâm Lý  đang điều trị căn bệnh trầm uất lâu năm do cậu tặng cho cô ấy để xin ý kiến.  Kết quả, rời khỏi cậu là con đường duy nhất có thể giúp cô ấy kéo dài cuộc sống để nuôi dạy con thay cho cậu như hơn mười mấy năm nay cô ấy âm thầm lặng lẽ nuôi dạy con một mình trong khi cậu ra ngoài cờ bạc và đàn điếm, bỏ mặc mẹ con cô ấy sống thiếu thốn, vay mượn, cô đơn cùng cực đến thế nào.”

Hắn trợn mắt:

“Cô độc ác thật.  Còn khuyên tôi xin lỗi vợ…”

Tôi khiêm khắc nhìn thẳng vào mặt hắn:

“Tôi không quan tâm cậu nghĩ về tôi thế nào, tôi chỉ quan tâm nếu cậu can đảm xin lỗi vợ cậu một cách chân thành, điều đó sẽ giúp vợ cậu, bạn của tôi, trút bỏ được những oan khiêng cậu đắp lên đời sống cô ấy ngần ấy năm trời một cách nhẹ nhàng hơn….Và tôi biết, sau khi rời khỏi cậu, cô ấy sẽ sống được yên vui hơn mà nuôi dưỡng, dạy dỗ sắp nhỏ nên người, cậu hiểu chưa?”

“Tui đã nhầm khi chạy đến cô lần này…”

Không để hắn nói hết, tôi gào lên:

“Phí thời gian trên một con người xấu xa có một không hai trên trái đất này như cậu giống như tôi lúc này mới gọi là NHẦM, đồ khốn.”

*Xứ Người 2014

Advertisements