Nơi Bình Yên Ta…Viết…

Category Archives: Chính Trị

13417421_1066119556815468_8713517097222425363_nTulip Châu Sa

TIN TỔNG HỢP
(Trả lời em Hoàng Tử Nắng)

Biểu Tình Sau Bầu Cử
Đó hoàn toàn là kế hoạch B của tên trùm tài phiệt, tỷ phú Soros, Clinton và phe đảng Dân Chủ. Thua đau trước một gian kế “không sơ hở” để thắng, Soros đã đăng tin mướn người biểu tình khắp các trang mạng điện tử với giá ban đầu $14 đến $16 một giờ, sau đó tăng lên $16 đến $18 một giờ. Đám biểu tình dưới chiêu bài chống Tân Tổng Thống Donald Trump và đòi bất tuân Hiến Pháp về luật bầu cử với ý đồ đánh cắp cuộc bầu cử một lần nữa bằng cách bầu phiếu lại từ các cử tri đoàn (538 Dân Biểu của 51 tiểu bang). Họ thậm chí lập thỉnh nguyện thư với hàng triệu chữ ký gửi lên Tổng Thống đương nhiệm và Quốc Hội Hoa Kỳ, đòi bầu cử lại.

Biểu Tình xảy ra hầu hết ở những bang bà Clinton đã thắng phiếu cử tri đoàn như California, Illinois, New York, Nevada và một số bang miền Nam gần bang California. Những người tham gia biểu tình không tuân thủ luật biểu tình, tất cả các cuộc biểu tình điều gây bạo động, phá hoại tài sản cá nhân và công cộng, đốt phá tài sản của các cá nhân đã ủng hộ Tân Tổng Thống, đánh đập những người lớn tuổi nơi công cộng vì họ ủng hộ Donald Trump. Điều khiến ai cũng hiểu ra động cơ và ý đồ của những người tham gia biểu tình là trong số hàng trăm người biểu tình bạo động bị bắt giam thì hơn 70% trong số họ lại không đi bầu phiếu và đang cư trú bất hợp pháp, chứng tỏ họ không hề biểu tình vì quan tâm đến tình hình Quốc Gia mà vì tiền xúi giục.

Một số trường Đại Học và Trung Học thì học sinh và sinh viên được khuyến khích bỏ học “xuống đường”, tuy nhiên, những người đứng sau lưng đám trẻ ngây ngô này lại là những người rơi vào thảm cảnh tuyệt vọng vì bà Clinton thất cử. Trong khi “truyền thông khốn nạn” đưa tin gian trá, khiến cho những ai chống Trump (chưa hẳn họ là những người thích hay ủng hộ bà Clinton) tin tưởng tuyệt đối Donald Trump sẽ thua, họ bị sốc vì không hề chuẩn bị tâm lý cho cái kết thảm hại vào ngày 8 tháng 11 vừa qua.

Lợi dụng tình hình nổi loạn biểu tình bạo động do chính Soros xách động, nhiều phe nhóm cũng tham gia, trong đó có nhóm mang danh “Đảng Cộng Sản”, mang mặt nạ cờ đỏ búa liềm xông ra đường biểu tình chống “Trump”. Khi được phóng viên phỏng vấn, nhóm người này chửi thề và nói tục, không trả lời trực tiếp câu hỏi của phóng viên. Khi phóng viên liên tục hỏi “các bạn yêu chế độ cộng sản sao không đến các nước cộng sản như Trung Quốc, Cuba, Laos, Vietnam hay North Korea để sống chung với họ?” thì những người này điên cuồng thét lên “tao muốn tiêu diệt chúng mầy, tiêu diệt chế độ Tư Bản và thành lập thể chế cộng sản ngay trên đất này.”

img_2520Cần nói thêm về những “nghệ sĩ Hollywood” từng thề độc, “nếu Donald Trump thắng họ sẽ rời nước Mỹ sang sống ở các nước khác”, đến nay thay vì khăn gói ra đi, họ quay sang lãnh đạo các phần tử bạo động, họ đang dự định biểu tình tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào ngày Tân Tổng Thống Tuyên Thệ nhậm chức, 20 tháng Giêng. Nếu họ thực sự đến đó, họ sẽ đụng độ #MarchForAmerica, bởi vì #MFA đã lên kế hoạch ủng hộ Tân Tổng Thống tại Thủ Đô vào ngày Ông nhậm chức.

THÁI ĐỘ CỦA OBAMA TRƯỚC NHỮNG CUỘC BIỂU TÌNH

img_2521Obama đã im lặng trong suốt tuần lễ đầu khi các cuộc biểu tình bạo động diễn ra. Cuối tuần qua Ông mới lên tiếng. Thái độ của Ông qua phiên họp báo là ủng hộ các đám biểu tình vì “họ có quyền nói lên tiếng nói của họ”. Thái độ này của Obama khiến nhân dân Mỹ phỉ nhổ ông và Quốc Hội tỏ ra thất vọng. Thượng Viện đã thông qua nghị quyết “cấm” Obama ký kết thêm bất kỳ văn bản nào cho đến ngày ông rời nhà trắng. Một vết nhục cho Obama.

TÂN TỔNG THỐNG MIỆT MÀI LÀM VIỆC

Trong khi các cuộc biểu tình tiếp diễn và yếu dần đi, Tân Tổng Thống Donald Trump vô cùng bận rộn về việc Thành Lập Nội Các của riêng mình. Ông mở hẳn một trang thông tin tìm người làm việc cho Chính Phủ của Ông. Ông đã và đang tìm hơn 4 ngàn nhân viên, thay thế hoàn toàn 4 ngàn nhân viên đang làm việc cho Obama. Tân Tổng Thống là một người thông minh và cẩn trọng. Ông rất xuất chúng trong việc phỏng vấn và nhận nhân viên đúng người đúng việc. Hiện tại, Ông đã công bố ba nhân vật quan trọng sẽ tham gia vào Nội Các của Ông, khi biết Donald Trump chọn ba nhân vật này vào ba chức vụ quan trọng, nhân dân Mỹ vô cùng yên tâm và thêm niềm tin vào Donald Trump. Ba nhân vật đó là:

IMG_2399.PNG1. Dân Biểu Mike Pompco, thuộc đảng Cộng Hòa tại bang Kansas, nhậm chức GIÁM ĐỐC CƠ QUAN TÌNH BÁO TRUNG ƯƠNG, thay thế cho John Breman, Ông sẽ làm việc trực tiếp tại Trung Tâm Chống Khủng Bố Quốc Gia.
* Dân Biểu Mike Pompco là người tiên phong trong các chiến dịch chống khủng bố từ nhiều năm nay và ông rất kiên quyết trong các kế hoạch ngăn chặn sự nổi dậy của các phần tử hồi giáo cực đoan trong nước Mỹ cũng như tại các nước Hồi Giáo Trung Đông. Có thể nói, Ông là người thích hợp nhất để đảm trách chức vụ này trong Nội Các của Tân Tổng Thống.

img_24002. Thượng Nghị Sĩ Jeff Sessions, đảng viên Đảng Cộng Hòa bang Alabama, nhậm chức BỘ TRƯỞNG TƯ PHÁP HOA KỲ, thay thế bà Loretta Lynch.
* Kể từ lúc được bầu chọn là Thượng Nghị Sĩ của bang Alabama, Jeff Sessions đã nhìn ra vấn đề di dân bất hợp pháp là một vấn nạn cho Quốc Gia và Ông luôn quan tâm, tranh đấu cho sự an toàn của nhân dân Hoa Kỳ, vận động Quốc Hội bắt giam hay trục xuất những nhóm băng đảng, tội phạm di dân bất hợp pháp vào Đất Nước này giết hại nhiều người dân vô tội, Ông đặc biệt bảo vệ lực lượng cảnh sát đang bị tấn công và sát hại trong khi thi hành nhiệm vụ bởi các phần tử xấu. Để giúp Donald Trump thực hiện lời hứa trong lúc tranh cử về vấn đề liên quan đến vấn nạn di dân bất hợp pháp và bảo vệ sự công bằng cho lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia thì không ai xứng đáng hơn có thể nắm giữ vị trí này ngoài Thượng Nghị Sĩ Jeff Sessions.

img_24013. Tướng Lục Quân Micheal T. Flynn, nhậm chức CỐ VẤN AN NINH QUỐC GIA, thay thế bà Susan Rice.
* Trong suốt đời binh nghiệp của mình, Tướng Flynn luôn đặt nền AN NINH QUỐC GIA lên hàng đầu, trong gần 5 năm trở lại đây, ông cực lực chỉ trích hành vi tắt trách của chính phủ Obama đã đưa Đất Nước vào cảnh lâm nguy dưới sự tấn công của bọn khủng bố. Không ai có thể xứng đáng hơn Ông nắm giữ vị trí này.

Donald Trump nhìn xa trông rộng, Ông làm việc luôn cả cuối tuần để phỏng vấn nhiều nhân viên vào những chức vụ quan trọng khác nữa trong Nội Các của Ông. Chúng ta sẽ tiếp tục theo dõi trong tuần tới. Chắc chắn, mỗi một nhân viên Donald Trump tuyển chọn vào một chức vụ nào đó, điều là những nhân viên xuất chúng trong quá trình làm việc của họ liên quan đến chức vụ mới mà Donald Trump giao phó. Một Nội Các hoàn toàn mới, hoàn toàn năng động để bắt tay làm việc vào sau ngày Tân Tổng Tống nhậm chức 20 tháng Giêng tới đây.

Sự lựa chọn bộ ba Mike Pompeo , Jeff Sessions and Michael Flynn vào ba chức vụ quan trọng trong Nội Các của Donald Trump là một thông điệp mạnh mẽ mà Ông và lãnh đạo đảng Cộng Hòa muốn gửi đến chính phủ Obama, nhân dân Hoa Kỳ và Thế Giới rằng Ông sẽ đặt lợi ích của Hoa Kỳ lên hàng đầu và quyết không thỏa hiệp với khủng bố và không một ai có thể giẫm đạp lên Hiến Pháp và Luật Pháp của Hoa Kỳ.


 13417421_1066119556815468_8713517097222425363_nTulip Châu Sa

CỰU CEO CỦA CLINTON FOUNDATION YÊU CẦU ĐƯỢC BẢO VỆ
(Tin đã được kiểm chứng)

img_1777Ngay sau khi biết được WikiLeaks công bố emails liên quan đến việc Clinton Foundation bỏ túi gần nửa tỷ đô la từ quỹ từ thiện quyên góp giúp Ấn Độ năm 2013, Eric Braveman, người sau khi cố gắng thay đổi tổ chức từ thiện Clinton Foundation nhưng Không Thành, sau đó Anh đã rời khỏi chức vụ CEO tại Clinton Foundation về làm việc cho Trường Đại Học Yale, Erick đến Văn Phòng Consulate of Russia tại New York vào hôm qua để yêu cầu được cấp Visa sang Nga.

Cựu CEO của Clinton Foundation yêu cầu thêm việc xuất ngoại của Anh lần này vì lý do chính trị, Anh muốn được tạm trú trong SỨ Quán Hoa Kỳ tại Nga.

Trước cái chết bí ẩn của Ông Gavin MacFadyen, người đồng sáng lập WikiLeaks với Julian Asange vào tuần trước, Eric Braveman rất lo ngại cho sự an toàn của mình, bởi vì trong thời gian làm việc tại Clinton Foundation , Anh biết rất rõ những việc làm phạm pháp và gian trá của tổ chức từ thiện mang tên họ gia đình Clinton này.


 13417421_1066119556815468_8713517097222425363_nTulip Châu Sa

Vào hai ngày Thứ Bảy ngày 29 và Chủ Nhật ngày 30 Tháng Mười (cuối tuần này), cả nước sẽ đồng loạt xuống đường để cầu nguyện và đấu tranh đòi lại Công Bằng và Công Lý đang bị chà đạp và khinh suất bởi những người cầm quyền.

img_1758Là một Người Mỹ gốc Việt, nếu bạn yêu Đất Nước này và quan tâm đến tương lai của con cháu mình, tôi kêu gọi bạn tham gia cuộc xuống đường ôn Hòa của Nhân Dân Hoa Kỳ sẽ nổ ra trên Toàn Quốc.  Nếu bạn không thể đến Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, xin mời bạn tham gia tại Thủ Phủ hoặc các Thành Phố của Tiểu Bang bạn đang sống. Chúng tôi đã có thiện nguyện viên hướng dẫn trên từng Tiểu Bang.
Xin mời bạn vào Trang Nhà của chúng tôi để tìm hiểu thêm chi tiết.
https://www.facebook.com/MarchForAmerica2016/

Chúng tôi đã có Chương trình cho mỗi tiểu Bang, xin click vào Tiểu Bang bạn đang sống để được hướng dẫn chi tiết hơn.

Đất Nước này đang cần bạn! Hành Động hay làm ngơ trước hiện tình Đất Nước, phần nào đó sẽ chứng tỏ tình yêu mà bạn dành cho con cháu mình và cho Đất Nước Hoa Kỳ, Quê Hương thứ hai của bạn!

Trân Trọng,
Phan Diễm Châu
#MarchForAmerica16


SONY DSC
Tulip Châu Sa

Đọc qua các gia trang báo chí (miễn phí) của lề trái, lề phải và cả…không lề trong và ngoài nước, tôi bắt gặp một điều nghịch lý khá thú vị, đó là sự đòi hỏi mang tính mâu thuẩn từ “bên thắng cuộc”.

“Bên thắng cuộc” lúc nào cũng tỏ ra vô cùng thù hận và nuôi thù hận đối với “Đế Quốc Mỹ” và không ngừng chửi rủa những người mà họ gọi là “Ngụy Quân, Ngụy Quyền”, nhưng họ lại áp đặt một cách phi lý lên những người “thua cuộc” rằng vì “thua nhục nên (bên “thua cuộc) mãi ôm hận thù không chịu hòa giải”.  “Bên thắng cuộc” đã không ngừng tuyên truyền một cách có chủ đích mang tính hệ thống đến nhân dân Việt Nam rằng “nhân dân Việt Nam đã chiến đấu anh dũng chống lại Đế Quốc Mỹ ‘xâm lược’ và bè lũ Ngụy Quân, Ngụy Quyền”. Lịch sử giả tạo này đến nay vẫn còn tiếp tục tiêm nhiễm độc hại vào trí tuệ và lý tưởng của từng thế hệ trẻ Việt Nam đã sinh ra và lớn lên sau cuộc chiến tranh nội chiến của Việt Nam 1954-1975. Khi một phần sự thật của Lịch Sử được công bố nhờ các hoạt động của các trang mạng xã hội qua công nghệ tin học, “bên thắng cuộc” đứng trước nguy cơ vấp phải tình thế bị lột mặt nạ và đối mặt với những người “thua cuộc” thì một mặt, họ hô hào xóa bỏ hận thù, cố tỏ ra “bên thắng cuộc” luôn rộng lượng tốt bụng đầy thiện chí qua lời kêu gọi “xóa bỏ hận thù, hòa giải dân tộc”.  Mặt khác, “bên thắng cuộc quyết liệt lên án “Ngụy Quân, Ngụy Quyền”, tiếp tục chụp mũ, kết tội bên “thua cuộc” là “thế lực thù địch”, “phản động”, “âm mưu chia rẽ”, “phá hoại tình đoàn kết giữa Đảng (Cọng Sản) và nhân dân”. Cảm thấy bị xúc phạm trước thái độ nghịch chướng điêu ngoa đầy ác ý để bảo vệ cái sai, cái lỗi lầm của “bên thắng cuộc”, bên “thua cuộc” mạnh tay vạch trần thủ đoạn bưng bít sự thật về cuộc chiến tranh Việt Nam của “bên thắng cuộc” thì bên thắng cuộc vẫn không thay đổi chiến lược, vẫn vừa đấm vừa xoa dư luận bằng cách kêu gọi hòa giải và tuyên truyền kết tội bên thua cuộc là phản động. Cứ trình diễn kịch bản cũ kỹ và lạc hậu này, “bên thắng cuộc” càng mất đi cơ hội để nhận được sự tha thứ từ bên “thua cuộc”, và lẽ dĩ nhiên, họ càng mất đi chỗ đứng trong lòng dân tộc Việt Nam một khi toàn bộ sự thật về cuộc chiến tranh nội chiến Việt Nam đã và đang được giải mã phơi bày và ngày càng lang rộng trên hệ thống thông tin đại chúng.

Việt Nam cần phải học hỏi ở “kẻ thù” của họ một điều đơn giản này.  Hoa Kỳ đã từng có mặt trên khắp thế giới để chiến đấu chống lại Nhật, Đức và các đồng minh của họ trong chiến tranh thế giới thứ hai, thế nhưng, không lâu sau đó thì họ bắt tay với kẻ thù, xem kẻ thù là bạn và đối đãi với bạn (từng là kẻ thù) như những người bạn láng giềng tốt bụng.  Hãy xem, khi Nhật, Đức bắt tay kết bạn với Hoa Kỳ thì đất nước họ từ hoang tàng đổ nát đã thay da đổi thịt như thế nào.  Hãy xem tình hữu nghị thực tâm giữa Hoa Kỳ với Nhật, Đức hôm nay ra sao trên trường quốc tế?  Còn Việt Nam?  Càng mạnh miệng hô hào xóa bỏ hận thù để hòa hợp, hòa giải dân tộc bao nhiêu, “bên thắng cuộc” càng hun đúc mối hận thù tận xương tủy đối với Hoa Kỳ và các tù nhân chính trị và quân sự của Việt Nam Cộng Hòa trong lòng dân tộc bấy nhiêu.  “Bên thắng cuộc” chỉ chạy đến với “kẻ thù (Hoa Kỳ)” khi họ cần đến kẻ thù che chở trước sự hiếp đáp của “người anh em láng giềng Trung Cọng”.  “Bên thắng cuộc” chỉ “hòa giải” (tất nhiên bằng miệng) với “bên thua cuộc” khi họ cần đến đồng tiền tích lũy được nhờ lao động chân chính của “khúc ruột ngàn dặm”.  Họ đang làm một việc nghịch lý đầy mâu thuẩn, đến cả đứa trẻ con cũng phải phì cười trước sự nghịch lý  mâu thuẩn đó.

Sống ở Hoa Kỳ lâu năm, tôi nhận ra điều này, đối với những người Việt ra đi vì TỰ DO thực sự (tôi xin nhấn mạnh là THỰC SỰ), khi nghĩ về quá khứ, nhất là những người trực tiếp tham gia vào cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, họ đã hoàn toàn tha thứ cho phe “thắng cuộc”, bởi vì họ hiểu sâu sắc kẻ thù thực sự của họ không phải những người anh em phía “thắng cuộc” đã cầm súng bắn vào họ, mà kẻ thù thực sự của họ chính là chế độ Cọng Sản.  Chính Cọng Sản quốc tế đã đẩy nhân dân Việt Nam vào cảnh huynh đệ tương tàn.  Nhưng dù cho họ đã tha thứ, không có nghĩa là họ đã quên đi những gì đã xảy ra cho chính họ và người thân của họ ngay sau khi cuộc chiến kết thúc.  Họ càng không thể quên hiện tại hôm nay, hiện tại rất kinh hoàng trên đất nước mà họ từng cẩm súng bảo vệ sau khi phe “thắng cuộc” tràn vào (Nam).  Họ càng không thể nào tin vào những lời nói của chế độ Cọng Sản.  Đòi hỏi họ phải quên đi quá khứ và tin vào những lời hứa hảo huyển của chế độ Cọng Sản là một đòi hỏi ngớ ngẩn và nghịch lý.

Đối với những người Việt Nam sinh ra và lớn lên sau cuộc chiến tranh nội chiến Việt Nam kết thúc, họ rất cần phải biết và nhớ thật kỹ sự thật về giai đoạn lịch sử đã bị bưng bít về đất nước, về Cha Anh của họ, cả bên “thắng cuộc” và bên “thua cuộc”.  Không thể kêu gọi họ đứng ra ngoài giai đoạn lịch sử này.  Họ cần phải được lớn lên bằng quá khứ của lịch sử quê hương mình.  Bởi vì, nếu họ không được biết rõ sự thật của quá khứ mà Cha Anh họ đã trãi qua thì họ chắc chắn sẽ không học được bài học về quá khứ đó hoặc học một cách sai lầm.  Nếu là thế, nhất định chính họ sẽ là những người khiến cho lịch sử đau thương trong quá khứ lặp lại một lần nữa trên quê hương Việt Nam.  Vẫn biết, với bản chất của người Cọng Sản thì một lời xin lỗi công khai cho việc làm sai của họ trước nhân dân thật là vô cùng khó khăn.  Việc từ bỏ con đường Cọng Sản họ đã chọn theo lại càng khó khăn hơn nữa.  Tuy nhiên, điều đó không khó khăn bằng việc Người Việt Hải Ngoại và giới trẻ Việt Nam đã có thể tha thứ cho tất cả mọi điều mà những người theo Cọng Sản đã làm trong quá khứ và hiện tại đang gây đau khổ và thiệt hại cho dân tộc và đất nước một cách nặng nề như hôm nay.  Thế thì tại sao họ không thể vì đại cuộc mà công khai xin lỗi và từ bỏ con đường họ sai lầm đã chọn và đang đi?  Sẽ mãi mãi là một điều nghịch lý nếu người Cọng Sản Việt Nam tự cho mình quyền tự do căm thù “Đế Quốc Mỹ và Bè Lũ Ngụy Quân-Ngụy Quyền” của chính quyền Saigon trước năm 1975 và bắt nhân dân cũng phải căm thù theo, nhưng lại mạnh miệng hô hào kêu gọi “xóa bỏ hận thù”.  Làm thế nào để hai cầu thủ xuất phát từ một điểm nhưng đang chạy thẳng ngược chiều nhau có thể cùng đến một đích chung nếu như một trong hai người họ vẫn chưa nhận ra mình đã đang chạy ngược đường và phải nhanh chóng quay đầu trở lại!?

Dù biết rằng một lời xin lỗi của “bên thắng cuộc” sẽ không thay đổi được thực tế nhiều triệu người Miền Nam, miền Trung Việt Nam đã chết oan dưới tay họ qua mọi hình thức có thể sống lại, hay giúp những người “thua cuộc” đang còn sống có lại khoảng đời xanh ấm êm hạnh phúc bên gia đình người thân thay vì bị đày đọa, cầm tù.  Thế nhưng, một lời xin lỗi thực tâm của “bên thắng cuộc” và thái độ đúng đắn từ bỏ con đường sai lầm họ đã và đang đi vẫn là điều cần thiết nếu không muốn nói là tối cần thiết để việc hòa hợp, hòa giải dân tộc giữa hai bên được thực thi một cách minh bạch và có cơ sở vững chắc cho nhân dân Việt Nam tin cậy thiện chí của “bên thắng cuộc”.  Chỉ có như thế Đất Nước và Dân Tộc Việt Nam mới có cơ hội bắt đầu trở mình tiến vào quỹ đạo chung của thế giới TỰ DO mà hơn chín mươi triệu người Việt Nam đang mơ ước.


SONY DSC
Tulip Châu Sa

Trong suốt tuần lễ qua, theo dõi sự kiện đấu tranh cho TỰ DO và DÂN CHỦ đang sục sôi của giới Học Sinh, Sinh Viên tại Hồng Kông khiến tôi cảm thấy buồn tủi khi nghĩ về Sinh Viên Việt Nam qua nhiều thế hệ, trong đó có cả thế hệ của tôi đã sống qua trong vô cảm với vận mệnh của dân tộc và quyền sống, quyền tự do mưu cầu hạnh phúc của con người trên Xứ Việt.

Không hiểu sao câu hỏi này cứ lẩn quẩn trong đầu tôi, và tôi không biết phải trả lời mình thế nào…

Có phải từng thế hệ Học Sinh, Sinh Viên Việt Nam đã và đang sống trong VÔ CẢM trộn lẫn với HÈN? Hay tại vì chính quyền Cọng Sản Việt Nam đóng kịch quá kiệt xuất trước cộng đồng thế giới bằng hành vi tẩy não và tuyên truyền qua hệ thống giáo dục quốc dân (do nhà nước Cộng Sản Việt Nam khống chế kiểu ngu dân)!? Có vẻ như cả hai đều không phải, hoặc nó chỉ đúng đối với phần lớn những con người thờ ơ với vận mệnh của Dân Tộc, Đất Nước và cam chịu làm nô lệ cho đến chết bởi vì họ được hưởng bổng lộc từ “các đầy tớ” của họ.  Nghĩa là họ chỉ cần sống phè phỡn hằng ngày là đủ.  Họ mặc kệ mình đang bị “các đầy tớ” cai trị mình kiểu nào, đối với họ điều đó không quan trọng.

Người dân Hồng Kông và các thế hệ sinh viên học sinh của họ đã đang sống trong một xã hội tự do dân chủ, họ đã sống đời sống của một CON NGƯỜI THỰC SỰ, bỗng chốc họ bị nhốt vào một nhà tù của bộ máy cai trị chuyên đàn áp và tẩy não của Cộng Sản, họ biết rõ họ sẽ phải sống đời sống của một CON VẬT hoặc còn tệ hơn thế nữa, thế thì làm sao họ cam chịu ngồi yên được. Điều dễ hiểu, họ phải đứng lên đòi quyền SỐNG CĂN BẢN cho mình và cho thế hệ tiếp nối.  Họ xem đó là nhiệm vụ cấp bách của họ, không chờ đến thế hệ kế tiếp làm cái công việc ấy thay cho họ.

Còn người dân Việt Nam và Học Sinh Vinh Viên Việt Nam thì biểu hiện thế nào? Họ bị tẩy não từ lúc lọt lòng mẹ bởi hệ thống tuyên truyền ép buộc và hệ thống giáo dục xã hội chủ nghĩa( quốc dân), họ như những trang giấy trắng đã bị quệt lên hai mặt của trang giấy một loại mực đen đúa không thể nào tẩy trắng trở lại được. Nói cho ngắn gọn, họ chưa từng sống trong TỰ DO thực sự và họ đã quen với một xã hội mà trong đó nguyên một tập đoàn “Animal Farm” (Từ ngữ của tác giả George Orwell, không phải của tôi.  Trại Súc Vật-tác phẩm nổi tiếng của tác giả George Orwell viết về bộ mặt thật của chế độ  Cộng Sản, mà cụ thể là chế độ Cộng Sản Liên Xô cũ) điều khiển đất nước. (Theo tác giả George Orwell) Chỉ có loài vật mới thỏa hiệp với những điều chống lại các quyền căn bản làm NGƯỜI mà thôi.

Cọng Sản là một hệ thống cai trị bất công đưa con người đến chỗ chết dần, chết từ từ (họ dẫu đang sống, nhưng thực chất não trạng họ đã ở trong tình trạng chết lâm sàng) cho đến phút cuối cùng trước khi nhắm mắt xuôi tay con người ta mới nhận ra vì sao mình phải chết OAN và họ đã sống đời sống VÔ NGHĨA đến dường nào, chỉ thật đơn giản là vì họ đã sống dưới chế độ Cọng Sản.  Bi hài ở chỗ mặc dù ai cũng nhìn và biết rất rõ điều đó, thế nhưng vẫn còn phần lớn những con người đang ủng hộ và tôn vinh bộ máy cai trị TÀN BẠO VÀ BẤT CÔNG đối với con người nhất hành tinh, hơn cả những nhóm giết người quá khích của Hồi Giáo cực đoan.

Một bi trường kịch cho người Việt Nam.

0

PS: Chưa bàn đến hai câu nói của hai nhân vật trong hình, chỉ nhìn vào hai gương mặt cũng đủ cho ta thấy sự khác biệt  Ý CHÍ về TỰ DO VÀ DÂN CHỦ của hai nhân vật từ hai thế hệ.


SONY DSC
Tulip Châu Sa

Hôm qua, Thứ Tư, Phó Tổng Thống Joe Biden của Hoa Kỳ đã cam kết, Hoa Kỳ sẽ theo đuổi ISIS (Nhà nước Hồi Giáo cực đoan ở Iraq & Syria) đến tận “cửa địa ngục (gates of hell) cho đến khi bọn họ được đưa ra trước ánh sáng của công lý, bởi vì địa ngục là nơi mà họ sẽ cư trú. Địa ngục là nơi mà họ sẽ cư trú”.

090314_biden

Đó là điều cả thế giới đang trông chờ. Bởi vì không một ai trên thế giời này còn đủ kiên nhẫn để mỗi ngày tiếp tục đọc, nghe, nhìn những tin tức hình ảnh thảm khốc về cách mà ISIS truy sát, chặt đầu, giết hại hàng loạt những con người vô tội kể cả phụ nữ và trẻ em chỉ vì họ khác niềm tin với nhà nước Hồi Giáo ISIS.

“Cửa địa ngục” gợi nhớ đến Ngài John McCain trong một lần vận động tranh cử tổng thống vào năm 2007, Ngài đã nhắc đến cụm từ “Cửa địa ngục” khi nói về trùm khủng bố Osama Bin Laden, “Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều cần thiết nào, Chúng tôi sẽ theo dõi và bắt sống anh ta. Chúng tôi sẽ mang anh ta ra tòa án công lý và tôi sẽ theo sát anh ta đến CỬA ĐỊA NGỤC”. Ngay sau đó, Ngài John McCain bị tấn công từ các đối thủ (dân chủ) của mình. Họ cho rằng Ngài không nên sử dụng cụm ngôn ngữ này. Trên các kênh truyền hình và báo chí toàn quốc lúc đó đã rộ lên một chiến dịch “công kích” Ngài John McCain, mạnh mẽ nhất là Kim Harper. Theo họ thì cách sử dụng ngôn từ “Cửa địa ngục” của Ngài John McCain là “sơ suất đáng tiếc” của một “người lãnh đạo” và yêu cầu Ngài “ngưng sử dụng nó ngay lập tức”. Họ nhấn mạnh “nói chuyện bằng cách này về chủ nghĩa khủng bố sẽ khơi dậy sự thù hận trong lòng kẻ thù (quân khủng bố) của chúng ta và hổ trợ hành vi của họ (về năng lực và sức mạnh). Im lặng sẽ tốt hơn.”

03

Từ một cụm từ giống nhau “Cửa địa ngục” được nói ra từ miệng caủ hai chính khách ở hai thời điểm lịch sử khác nhau đã đem đến những nhận định hầu như trái ngược. Ngài John McCain của Đảng Cộng Hòa đã nhìn xa hiểu rộng mối hiểm họa của Hồi Giáo cực đoan hay Ngài Phó Tổng Thống Joe Biden của Đảng Dân Chủ sau bảy (7) năm mới đủ can đảm sử dụng ngôn từ mà trước đây họ quả quyết “im lặng sẽ tốt hơn” khi sự kiên nhẫn và uất ức của con người đã ngày càng trở nên không có cách nào kiềm chế và nén giận được!?

Có lẽ cả hai điều đúng.


SONY DSC
Tulip Châu Sa

“Cuối cùng ‘công lý đã được thực thi’“. (Facebook Hoàng Khương.)

Khương ơi! có lẽ “công lý đã được thực thi” mà em vừa nghĩ đến là trước khi phiên tòa phúc thẩm của em diễn ra hôm nay, còn bây giờ, bản y án bốn năm tù giam “công lý” dành cho em đã hiện rõ nguyên hình thứ “công lý đã được thực thi” đó là thứ công lý dưới trướng một lũ hung thần và ngu quân.

Như chị đã quả quyết (tại đây) ngay sau phiên tòa xét xử em vào giữa tháng Chín vừa qua, rằng, dù cho có phiên toàn phúc thẩm thì em vẫn sẽ bị mang y án 4 năm tù, không có việc giảm án cho em, trừ khi, em phải tỏ ra “ăn năn” để nhận mình “có tội”. Vĩnh viễn tòa án Việt Nam sẽ không dám mở ra tiền lệ xét xử công minh để rửa sạch thanh danh của tòa án Việt Nam trước công luận quốc tế. Đối với những quan tòa Việt Nam, sự nhục nhã không đáng sợ bằng miếng ăn bị mất, người dân lương thiện ở mọi giai bậc trong xã hội ai cũng biết rõ điều đó.    Chị chỉ thấy thương cho Khương, em đặt niềm hy vọng dựa vào công lý, mà đất nước mình làm gì có công lý để cho em đặt niềm tin?  Công Lý cùng với Tự Do  đã bị “Bên Thắng Cuộc” trục xuất khỏi Việt Nam kể từ sau “Giải Phóng” rồi em ạ!  Hay em cũng có thể hiểu rằng Công Lý và Tự Do đã cùng với người dân Miền Nam (thua cuộc) tìm đường vượt biên ra khỏi nơi chôn nhau cắt rốn của mình (để với hy vọng còn được sống) và hiện đang ẩn dật khắp hoàn cầu chờ ngày trở lại quê hương, hiểu theo cách nào cũng dẫn dắt em đến một sự thật duy nhất mà thôi, ấy là, Tự Do và Công Lý không còn hiện hữu trên đất nước Việt Nam mình từ mấy chục năm rồi!

Mỗi một ngày chị theo dõi tin tức quê nhà là sầu thương cứ tăng lên theo cấp số nhân.  Hàng tá tin tức chẳng khác gì những bi hài kịch về một đám ngu quân lãnh đạo những trung thần đầy dũng khí và trí tuệ.  Rồi cũng mỗi ngày lần lượt các trung thần từ giả áo quan về nhà ẩn dật viết tâm thư cứu nước trước cơn nguy biến.

Gần đây, tim chị vỡ ra khi đọc tin một vị Phó Giáo Sư Tiến Sĩ họ Trần vừa công khai bày tỏ trước bàn dân thiên hạ cái hạ đẳng “ngu dốt” của mình (tại đây) .  Dù ở địa vị nào, tầng lớp nào, thì người nghe cũng không thể nào chấp nhận vị giáo sư này là người đang lãnh đạo các trung thần ái quốc được.  Nhưng đất nước mình còn có biết bao nhiêu là “Đại Tá” như thế đang nghiễm nhiên lãnh đạo nhân dân, lèo lái đất nước đi vào…địa ngục.

Tất cả họ điều có một bản năng thật sự giống nhau, bản năng thú vật.

Một thứ bản năng thuần nhất không thể pha trộn được.  Thứ bản năng giúp họ khước từ cái này, nịnh nọt cái kia, ưa thích cái nọ, ghét cái thiện lành khiến đánh mất miếng ăn của họ.  Ngắn gọn là thứ bản năng giúp họ khước từ quyền làm người.  Họ không biết do dự hay bối rối, càng không biết im lặng để lắng nghe, và càng không bao giờ chịu tiếp thu ý kiến đối lập để thay đổi bản năng của mình trở lại người hơn như ban đầu Tạo Hóa đã ban cho họ.  Nói chung, đó là thứ bản năng khác hẳn với bản năng của con người.  Họ luôn luôn tin rằng mình sáng suốt, không hề mắc sai lầm, mọi người phải nghe họ chứ họ không bao giờ chịu lắng nghe ai, dù cho đó là những lời khuyên của trí tuệ thật sự, hay đó là những lời phản kháng nhiệt quyết của lý trí anh minh ái quốc.  Họ là những “Đại Tá” dùng trướng khoe oai nghiêm, nhưng thực chất là để che chắn sự hèn hạ chất chứa bên trong con người của chính họ.  Nhìn kỹ lại, tìm sao cho thấy các “Đại Tá” này còn có chút gì gần gũi với con người Việt Nam con Hồng cháu Lạc nữa đâu!?

Chính những cái dốt nát kia hàng ngày trình diễn không biết bao nhiêu vở bi hài kịch.  Các nhà thông thái phải ngồi nghe một con vẹt diễn thuyết mà chính nó không biết mình đang thuyết cái giống chi?  Thế,  không phải bi hài kịch thì là cái gì?  Ngẫm mà đau!

Những cái dốt nát ấy đã tạo ra một xã hội Việt Nam sa đọa trụy lạc, cằn cỗi và tối tăm đói khổ.  Họ đã dùng trí não dốt nát để dựng nên một thứ pháp luật chỉ dùng để đày đọa những người lương thiện và ái quốc, những tiếng nói đối lập.  Chính cái dốt nát ấy tạo ra cảnh đời ngạt thở trên quê hương Việt Nam.  Như thế là tội ác!

Cũng chính vì cái dốt nát kia, ngày hôm nay bỏ tù một trang anh kiệt trung thành thực thi đường lối (nói chứ không có làm hoặc nếu có làm thì làm ngược lại) của Đảng là “chống tham nhũng”.  Bốn năm trong tù, đối với một tài năng như Khương mà nói, quả là một sự phung phí chất xám hết sức ngu ngốc của cái tòa án mục rửa luôn tự tôn mình đại diện cho một nền “pháp luật nghiêm minh”.


SONY DSC
Tulip Châu Sa

Lá phiếu của tôi sẽ thuộc về Thống Đốc Bang Massachusetts, Ngài Romney.

Trãi qua ba cuộc tranh luận giữa Tổng Thống đương nhiệm Ngài Obama và ứng cử viên Đảng Cộng Hòa, thống đốc Bang Massachusetts, Ngài Romney, tôi cho rằng phần thắng thuộc về ứng cử viên tổng thống Đảng Cộng Hòa.

Có quá nhiều luận điểm Ngài Obama dùng tấn công đối thủ mà một số người ủng hộ Ngài cho rằng Ngài thắng, riêng tôi, qua những luận điểm cố bào chữa cho những yếu kém và sai lầm trong đường lối và chiếc lược của Ngài Obama nhắm vào đối thủ, chỉ chứng minh một điều rõ rệt, tính cách của Tổng Thống đương nhiệm không xứng đáng để người Mỹ tiếp tục ủng hộ. Một khi hình ảnh Ngài Obama mờ nhạt, điều hiển nhiên hình ảnh của Ứng cử viên tổng thống của Đảng Cộng Hòa trở nên tỏa sáng trước những chờ đợi của những người dân Mỹ, chờ đợi một vị tổng thống có đủ khả năng và đường lối rõ ràng chín chắn đưa nước Mỹ trở về niềm tin nguyên thủy.  Niềm tin vào Thượng Đế, Hoa Kỳ đất nước của Đạo Tin Lành, sự hùng hạnh không quốc gia nào sánh kịp nhờ vào niềm tin sắt đá của người dân Mỹ đối với Thượng Đế.

Theo nhận xét chủ quan của tôi thì những gì Ngài Obama đã làm tốt trong bốn năm qua chắc chắn nếu Ngài Thượng Nghị Sĩ John McCain thắng cử năm 2008, Ngài cũng đã làm tốt hơn.  Song, những hậu quả xấu mà Ngài Obama đã để lại, chắc chắn rằng Đảng Cộng Hòa đã không để xảy ra.  Không đề cập đến những khoảng tiền khổng lồ mà gia đình Ngài Tổng Thống Obama đã tiêu xài đạt kỷ lục trong các đời tổng thống, chỉ nhìn vào chỉ số nợ gia tăng, công ăn việc làm thì chỉ được tạo thêm với con số không đáng kể so với số thất nghiệp gia tăng và số sống dựa hoàn toàn vào trợ cấp, gánh nặng của Chính Phủ.  Tôi không thấu hiểu sâu sắc về những vấn đề liên quan đến ngoại giao và quốc phòng nên không dám lạm bàn.  Tuy nhiên, về lãnh vực kinh tế và y tế, tôi có một vài nhận xét theo cách nhìn khách quan dưới tư cách cá nhân tôi.

Nỗi bức xúc trong lòng người dân Mỹ về sự có mặt của hàng hóa Trung Quốc trở thành sự chú ý của giới phê bình.  Nhiều người dân đã phải thốt lên rằng “bước vào bất cứ cửa tiệm nào trên toàn quốc, hơn 90% hàng hóa mang nhãn hiệu hoặc được làm từ Trung Quốc”.   Mỗi khi Đảng Dân Chủ nắm quyền, các nghành công nghiệp nhẹ và buôn bán nhỏ điều mất dần vào tay Trung Quốc, khiến cho người dân Mỹ mất công ăn việc làm vô số, thêm vào đó hàng hóa trong nước không thể cạnh tranh với hàng hóa rẻ mạc của Trung Quốc tràn ngập thị trường Mỹ.  Hàng hóa Trung Quốc, mẫu mã trông đẹp mắt, nhưng chất lượng vô cùng kém, một cách lừa dối người tiêu dùng vốn được Trung Quốc triển khai khắp nơi trên thế giới.  Hy vọng rằng, những gì Ngài Romney đã vạch ra hướng đi mới cho nước Mỹ sẽ mang những nghành công nghiệp nhẹ và buôn bán nhỏ trở lại Hoa Kỳ, để người dân Hoa Kỳ tự quản lý và điều khiển cũng như tạo lại công ăn việc làm cho người dân Hoa Kỳ trong bốn năm tới, để góp phần vực dậy nền kinh tế đang giẫy chết hiện nay.  Tôi hy vọng Ngài Romney sẽ thắng cử để thực hiện lời hứa của Ngài rằng khi ngài đắc cử “ngày thứ nhất” (“Day one”) ở vị trí Tổng Thống Ngài sẽ đối mặt với Trung Quốc và mang mọi quyền lợi vốn thuộc về người dân Mỹ trở về nước Mỹ.  Tôi rất mong Ngài sẽ thắng cử!

Về y tế, Ngài Obama đã thông qua dự luật y tế “Health Reform” mà không ai tán thành cả.  Tôi cực kỳ phản đối dự luật “Phá Thai”, đó là hình thức giết người và hành động chống lại Thượng Đế.  Không bàn về khía cạnh rộng lớn ấy, nhưng tôi không thể không đề cập đến tình trạng dỡ khóc dỡ cười của hàng ngàn Bác Sĩ trên toàn quốc có niềm tin ở Thiên Chúa.  Dự luật của Ngài Obama đặt họ vào hai tình thế điều xấu mà họ chỉ có thể chọn tình thế ít xấu hơn đó là bỏ nghề.   Giả như có một thiếu nữ bước vào phòng mạch của vị Bác Sĩ chống lại việc “phá thai” yêu cầu Bác Sĩ phá bỏ thai nhi cho cô ta.  Vị Bác Sĩ này vì lòng tin vào tín ngưỡng của mình chắc chắn sẽ không làm theo yêu cầu của cô ấy, mà một khi đã không tuân theo luật “phá thai” của Ngài Obama ban hành thì vị Bác Sĩ này chắc chắn sẽ bị mang ra tòa và chỉ có hai con đường để chọn, một là không được tiếp tục hành nghề, hai là vào tù.  Không vị Bác Sĩ nào muốn phiền phức ra vào những phiên tòa vô lý như thế cả, vậy nên, bỏ nghề là sự lựa chọn tốt nhất cho tất cả các vị Bác Sĩ Tin Lành, Công Giáo suốt đời chống lại hành động phá thai mà Ngài Obama đã chính thức thông qua thành LUẬT.

Lại thêm một điều phi nhân nữa, đạo luật chính thức cho phếp các Bác Sĩ tự kết thúc đời sống của bệnh nhân theo yêu cầu của bệnh nhân và gia đình bệnh nhân.  Tôi cực lực chống đối hành vi giết người này.  Thực tế đã chứng minh rất nhiều trường hợp bệnh nhân rơi vào tình trạng hôn mê một tuần, một tháng, sáu tháng, một năm hay nhiều hơn nữa, nhưng rồi họ đã tỉnh lại, một số trở lại cuộc sống với những sinh hoạt bình thường, một số vẫn sống bình thường với một vài hạn chế trong sinh hoạt hàng ngày.  Đối với tôi, ở một khía cạnh tế nhị về niềm tin, những bệnh nhân rơi vào tình trạng sống thực vật ít nhiều làm thay đổi thái độ sống của những người xung quanh họ.  Thiên Chúa dùng đời sống của họ để dạy dỗ chúng ta những bài học quí giá về niềm tin và sự kiên nhẫn.  Không ai có quyền kết thúc đời sống của một người dù  ở tình trạng nào đi nữa, thì họ cũng là một sinh mạng mà sinh tử do Đấng Tạo Hóa quyết định, con người không có quyền can dự vào sự chết của người khác.

Xã hội Mỹ sẽ ra sao khi đạo luật này được mang vào thực tế?  Chắc chắn sẽ là một xã hội loạn lên với những tội lỗi do con người lạm dụng đạo luật này.  Rồi các cháu thiếu nữ mười hai, mười ba…sẽ là nạn nhân của những vụ cưỡng hiếp, thế hệ trẻ sẽ sống một cách vô cùng buông thả và suy đồi đạo đức vì họ có đạo luật “phá thai” chống đỡ cho họ…xã hội sẽ đi vào sự suy đồi về đạo đức và lương tâm của những bậc lương y một đời theo đường lối của Thượng Đế: cứu người chứ không giết người sẽ bị chà đạp bởi đạo luật y tế do chính Ngài Obama ban hành và Quốc Hội đã thông qua.  Tôi cầu mong Ngài Romney thắng cử để thực hiện lời hứa của Ngài với người dân Mỹ rằng Ngài sẽ xem xét lại toàn bộ luật Ngài Obama ban hành, điều nào tốt cho nhân dân của Ngài thì Ngài sẽ giữ, còn điều nào xấu Ngài sẽ “tống khứ” chúng ( “get rid of them”) ra khỏi đời sống của xã hội và người dân Hoa Kỳ.

Đứng về phía cá nhân tôi, một người Việt Nam tỵ nạn chính trị, tôi luôn ủng hộ Đảng Cộng Hòa về đường lối và chính sách cứng rắn của họ đối với các quốc gia Cộng Sản.  Việt Nam nhỏ bé của tôi đang đứng trước nguy cơ bị xâm lược bởi Trung Cộng, một chính sách cứng rắn và dứt khoát dành cho Trung Cộng là điều cần thiết.  Và bao đời Tổng Thống Hoa Kỳ đã chứng minh, Tổng Thống Đảng Dân Chủ bao giờ cũng mềm yếu đối với Trung Quốc, giai đoạn dầu sôi lửa bỏng này, tôi hy vọng và tôi tin người dân Hoa Kỳ sáng suốt  sẽ dùng lá phiếu của mình một cách thông minh  để cùng góp phần xây dựng lại một Hoa Kỳ với nền kinh tế vững chắc, một quốc gia an ninh và một Đất Nước tỏa sáng Đức Tin của Thượng Đế từ thời lập quốc.

Nguyện Xin Thượng Đế ban phước lành cho quê hương thứ hai của tôi, quê hương của Đạo Tin Lành, Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ! Amen!


SONY DSC
Tulip Châu Sa

(Viết cho em, Hoàng Khương)

Khương đã ốm đi thật nhiều sau 8 tháng tạm giam trong nhà tù nhỏ của chính quyền Việt Nam.

Dù vậy, tôi cũng không nhận thấy KHÍ PHÁCH em có chút gì thay đổi.  Giống như từ đầu, như em vẫn luôn KHÍ PHÁCH thế.  Tôi nghĩ, chẳng phải chỉ có  nhà Văn Thùy Linh và đọc giả như tôi bị ám ảnh bởi nụ cười của em hôm ra tòa, mà tất cả cộng đồng công dân mạng cả thế giới điều ám ảnh (nghe có vẻ mâu thuẩn!) trước nụ cười hiền lương đó.  Nụ cười ngày nào vào khám, nụ cười tự tại trước bản án phi lý trong tòa án bù nhìn, nụ cười khi em bước lên chiếc xe tù bịt bùng trở lại nhà giam sau khi bị tuyên án 4 năm tù giam oan ức, tất cả những nụ cười hiền lành của Khương, hiển nhiên toát lên KHÍ PHÁCH HOÀNG KHƯƠNG.  KHÍ PHÁCH của một người biết mình hoàn toàn vô tội, KHÍ PHÁCH trung trinh của Khương đối với lợi ích chung của nhân dân.  Một chiến sĩ chống tham nhũng đúng nghĩa.

Nụ Cười Hoàng Khương trước tòa án bù nhìn

Hơn ai hết, Khương là một ký giả, ký giả của mảng nội chính cho một tờ báo lớn và danh tiếng chống tham nhũng.  Khương có nhiều đồng nghiệp, mà đồng nghiệp của em từng vào tù ra khám với tội danh vô cùng trớ trêu, mờ ám và lãng nhách, Khương hiểu những ngày sắp tới của Khương phải đối diện là như thế nào.  Trước khi đoán biết mình sẽ bị bắt (vì lại có thêm “con sâu” vừa bị em “hạ gục”), việc đầu tiên Khương nhanh chóng thực hiện một cách âm thầm, ấy là điềm tĩnh về Nha Trang thăm Mẹ đang ốm nặng, bởi vì em biết, khi đã vào tù, chưa biết chừng nào trở ra, ngày em trở ra, chắc gì còn cơ hội gặp lại mẹ.  Gia đình giấu nhẹm tin xấu về Khương với Mẹ già.  Khương an ủi động viên Cha và người thân vững an tinh thần.  Sau đó, Khương lặng lẽ trở về Sài Gòn từ biệt bạn bè, đồng nghiệp qua những lá điện thư ngắn ngủi và cũng đầy KHÍ PHÁCH.  Vài ngày trước khi công an đến nhà và văn phòng Khương khám xét, bắt tạm giam em để truy tố Khương tội “hối lộ nhân viên công quyền” tôi nhận được điện thư Khương vỏn vẹn mấy dòng: “Em đã hành động đúng phải không chị?  Em sẽ ngẩng cao đầu và không bao giờ khuất phục trước bọn chúng, bọn họ luôn mồm  “nhân danh công lý” (nhưng làm gì có!).  Xin chị yên tâm, Khương đã xác định rồi.  Nếu còn ngày nào cầm bút, em sẽ tiếp tục đối đầu (dẫu không cân sức) với lũ sâu mọt ấy.” Tôi đã hồi âm vội vàng cho em vài dòng (sau cuối) “đất nước Việt Nam thân yêu của mình đang rất cần (thật nhiều) những người cầm bút như em, sao lại bảo “nếu còn ngày nào cầm bút’?.  Dũng cảm như em vẫn luôn dũng cảm!  hãy tin vào Thiên Lý!” (chứ không phải nhân lý).  Rồi thôi, em đi, từ đó đến nay đã hơn 8 tháng.  Nói như một tù nhân Trung Quốc ghi lại trong nhật ký của mình rằng “nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại” (mà sau này nghiễm nhiên trở thành “Ngục Tung Nhật Ký-của Ngài Hồ Chí Minh”-lại một sự thật bị bưng bít chưa biết bao giờ mới được làm sáng tỏ, mới thôi lừa phỉnh dân tộc Việt Nam tôi! Mới thôi đem vào nhà trường rêu rao gieo rắc vào những trí óc ngây thơ sự dối trá mà cả bản thân tôi cũng đã một thời bị nhồi nhét mãi đến khi ra hải ngoại tôi mới được tiếp cận với SỰ THẬT VÀ ÁNH SÁNG).  Tám tháng tạm giam ký giả Hoàng Khương trong nhà tù đã lãng phí hết bao nhiêu cái “thiên thu” thời gian của một nhân tài quí hiếm trong xã hội Việt Nam hiện tại.

Tôi vốn đa mang.  Nhìn vào hoàn cảnh của Khương lúc đó, tôi bàng hoàng không thốt nên lời.  Mẹ già bệnh nặng.  Cha già xót xa đau khổ vì Khương gặp nạn.  Vợ hiền thai nghén, con trai bé bỏng mang chứng bệnh kinh niên bất trị.  Làm sao không đau lòng cho được khi nghĩ về Khương? Có nhiều người lúc đó thốt ra rằng Hoàng Khương “ngu dốt”, hoàn cảnh khó khăn như vậy mà “tự nộp mình”.  Thật là một lối suy nghĩ và xét đoán nông cạn ích kỷ.  Không lẽ, khi đứng trước khó khăn thì con người ta phải sống khác đi với bản chất tốt và lương thiện của mình ư?  Phải hành động trái với lương tâm nghề nghiệp để phản bội lại nhân dân là người chủ đất nước đã đặt lòng tin ở mình ư!? Phải cuối đầu chịu khuất phục trước cái xấu, cái ác, cái bạo tàng ư!?.  Tôi hoàn toàn đồng ý với Bác Trần Văn Huỳnh, thân phụ của nhà hoạt động Nhân Quyền, Anh Trần Huỳnh Duy Thức đang chịu án tù oan tại nhà tù Xuân Lộc, Đồng Nai rằng: “Một dân tộc mà hầu hết đều là những con người khiếp sợ thì dân tộc đó không thể có tiền đồ tốt đẹp”.  Nhưng rồi, chính cái nụ cười KHÍ PHÁCH ngày Khương bị bắt tạm giam đã giúp tôi trút hết những u ám nặng nề trong lòng tôi lúc đó.  KHÍ PHÁCH HOÀNG KHƯƠNG giúp tôi trấn tĩnh lại và suy nghĩ về vụ việc không may của Khương một cách thông suốt.

“Em sẽ ngẩng cao đầu và không bao giờ khuất phục trước bọn chúng.  Bọn họ luôm mồm “Nhân danh công lý” (nhưng làm gì có!)…Nếu còn ngày nào cầm bút, em sẽ tiếp tục đối đầu (dẫu không cân sức) với lũ sâu mọt ấy.” –  Ký giả Hoàng Khương, trước khi bị bắt tạm giam ngày 2 tháng 1, 2012.
 
Bàn và phân tích về bản chất vụ án ký giả Hoàng Khương thì đã có quá nhiều nhà báo chuyên nghiệp độc lập “lề trái” đề cập rất rõ ràng, chính xác.  Một trong những vấn đề được nghi vấn ấy là “liệu từ sau vụ án Hoàng Khương, có còn nhà báo nào dám dũng cảm xông pha chống tham nhũng như Hoàng Khương nữa không?”.  Câu hỏi đầy nghi vấn ấy trong cái xã hội công an trị, cái xã hội mà quyền lực hoàn toàn nằm trong tay của bọn Tư Bản Đỏ, số ít còn lại có nhân tâm cũng phải lờ đi hoặc tiếng nói của họ không hề được đám em út thèm để ý tới, thì câu hỏi kia quả thật khó có câu trả lời cách khẳng định được.  Nếu thật sự không còn ai quả cảm như Hoàng Khương, thì đòn “dằn mặt các ký giả chống tham nhũng” của công an quả là nặng ký và hiệu quả.

Nhưng có thật sự hiệu quả trong hoàn cảnh thông tin bùng nổ khắp nơi trên đất nước Việt Nam hiện nay không? Nhất là trong bối cảnh cực kỳ bất an về mọi mặt từ kinh tế, chính chị, quân sự của Việt Nam, tất cả điều đang đứng bên bờ vực của sụp đổ.

Chiều nay, tôi vừa từ khoa cấp cứu về nhà vì chứng bệnh dị ứng, thấy tôi đăm chiêu trước những bài báo viết về phiên tòa sơ thẩm Hoàng Khương mà tôi đã in ra từ văn phòng làm việc chiều qua mang về nhà tìm thời gian rãnh đọc lại, con trai tôi nhìn hình Hoàng Khương rồi reo lên “Ah, uncle Khương!”, nửa Anh nửa Việt con tôi hỏi tiếp “did they release cậu Khương mẹ?”(“Họ đã thả cậu Khương chưa mẹ?”).  Chả là hơn 8 tháng trước tôi đã chia sẻ với con trai tôi và chi Hai nó về hoàn cảnh của Hoàng Khương, tôi giới thiệu rằng tôi từng học chung trường với “cậu Khương hồi mẹ còn sống ở Việt Nam với ông bà Ngoại”. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đứa con trai chín tuổi đang chờ câu trả lời của tôi rồi hỏi bằng Tiếng Việt “con nghĩ thế nào?”.  Con tôi dõng dạc đến ngây thơ: “they can’t harras people who tell the truth mother!” (Tôi tạm dịch: “họ không thể bắt bớ những người nói lên sự thật mẹ ạ!”).  Tôi đành cay đắng trả lời thật với con tôi ( lần này thì tôi nói bằng tiếng Anh cho con tôi dễ hiểu) rằng “họ mang cậu Khương ra tòa xét xử sau 8 tháng tạm giam, và cậu đã bị kết án 4 năm tù giam cho việc tốt cậu đã làm suốt thời gian tác nghiệp của cậu, đó là đã nói lên sự thật và ngăn chặn cái xấu đang làm ảnh hưởng đến sự phát triển đất nước Việt Nam, đặc biệt là ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống hằng ngày của người dân lương thiện và nghèo khổ con ạ!”.  Con tôi mở tròn đôi mắt và kêu lên “that’s the stupid thing to do on earth”.  Tôi nhắc nhở con tôi không được dùng từ “stupid” trong giao tế, con tôi nói xin lỗi mẹ.  Nhưng con trai tôi nào có sai đâu, không những ngu ngốc mà còn ngu ngốc đến độc ác nữa.

Tôi sợ con mình hỏi thêm những câu hỏi giống như cậu bé 9 tuổi Trần Huỳnh Duy Thức của mấy mươi năm trước đã bắt bí phụ thân khi cậu chập chững tìm hiểu “làm sao để có nhân quyền?”.  Tôi định lái câu chuyện sang hướng khác, chưa kịp thực hiện ý định của mình con trai tôi, 9 tuổi, hỏi tiếp “khi cậu Khương bị bắt, mẹ bảo con rằng ở nước Việt Nam mình (mẹ con tôi gọi là ‘our native country’), ai dám nói lên sự thật, để góp ý hoặc chống lại những việc làm sai của chính quyền về mọi mặt điều bị kết tội đi tù, thế không có cách nào chống lại hành động đó của họ sao?”.  Tôi nhanh nhẩu, con đã học ở trường và đã hiểu “Cọng Sản là một fail system, mọi hành động của họ điều chỉ phục vụ lợi ích cá nhân của nhóm nắm quyền, mà quyền lực thì có mấy ai cưỡng lại nổi”.  “Có chứ!”-con tôi trả lời “Có uncle Khương”.  Tôi chia sẻ với con trai về nụ cười của Hoàng Khương ở tòa án, nó bảo rằng “mẹ thấy không?  cậu ấy biết là trên đời có Thiên Lý, cậu bình thản vì cậu biết có Thiên Chúa ở cùng với cậu và cậu đủ sức chống lại họ chứ! Mẹ nhìn cậu cười trước đám đông (con tôi dùng từ ‘a group of policemen’) cảnh sát nè!”.  Tôi ôm con mình vào lòng và nghĩ đến điều ngây thơ nó vừa chia sẻ mà chí tình, chí lý.  Con gái tôi bước vào, thằng em nói ngay “Chị Hai, uncle Khương bị phạt 4 năm tù”, con gái tôi nhìn mẹ “lần này cậu ấy lại chống đối ai vậy mẹ!?”.  Chưa kịp trả lời con gái cho rõ ngọn nghành, thằng em lại PHÁN :”mẹ này, nếu tất cả các nhà báo ở Việt Nam mình (our native country) điều dám làm như uncle Khương thì làm sao mà cảnh sát bắt bớ họ được hở mẹ?”.

Phải! Con tôi nghĩ đúng! Và không hẳn đòn trả thù dằn mặt cánh báo chí của công an thật sự hiệu quả trong hoàn cảnh thông tin bùng nổ khắp nơi trên đất nước Việt Nam hiện nay, nhất là trong bối cảnh cực kỳ bất an về mọi mặt từ kinh tế, chính chị, quân sự của Việt Nam, tất cả điều đang đứng bên bờ vực của sự suy yếu và sụp đổ.  Hơn 90% người dân không còn đặt niềm tin của mình vào sự lãnh đạo của cung Vua lãnh Chúa Ba Đình.

Nếu hơn 17 ngàn nhà báo tại Việt Nam điều có lòng quả cảm và tác nghiệp giống như Hoàng Khương, sự thể quốc gia bây giờ có lẽ đã khác (tốt hơn phần nào).  Chỉ có những con người lao động chân chính mới hiểu hết sự cùng khổ của người dân.  Chỉ có họ mới đủ tư cách để bàn đến hai chữ CAO THƯỢNG.  Hoàng Khương là một trong số ít những người đó.  Đất nước đã đang đứng trước bờ vực của sự diệt vong.  Nhân tài bỏ nước ra đi để tránh bị đàn áp và bị bỏ tù oan ức.  Số nhân sĩ còn lại một lòng gắn bó với số phận của người nông dân, và giai cấp công nhân cùng khổ, họ đã đứng hẳn về phía nhân dân chống lại chính quyền phản động.  Họ, trong đó có các nhân sĩ và nhà báo, nhà văn đã phản kháng, lên án những sự trả thù, khủng bố trắng trợn những người yêu nước từ phía nhóm cầm quyền phản động một cách công khai không khoang nhượng.  Thế thì làm sao có thể nghi vấn rằng “sau vụ án Hoàng Khương, còn ai dám cam đảm trên chiến tuyến chống và bài trừ tham nhũng” được?  .

Bạn nghĩ gì về KHÍ PHÁCH một HOÀNG KHƯƠNG thách thức trước toàn án khi nói lời cuối cùng tại tòa vẫn như trước khi bị bắt tạm giam “Nếu được viết, tôi sẽ tiếp tục phanh phui tiêu cực..”?  Xuyên suốt phiên tòa, Khương không hề nhận mình có tội, không hề xin được khoang hồng.  Khương chỉ cam đảm và chân thành xin lỗi đồng nghiệp cùng Báo Tuổi Trẻ đã vì sự sơ sót (quá nhiệt thành) trong quá trình tác nghiệp của Khương khiến ảnh hưởng đến uy tín của tờ báo.  Nói như cách phân tích của một Blogger (tôi quên tên), việc Khương nhắc lại quan tòa xem xét lại toàn bộ sự đóng góp thành công của Khương trong suốt quá trình tác nghiệp đã giúp ích cho nghành công an làm trong sạch bộ máy của mình ấy không phải là cách mà Hoàng Khương muốn xin họ khoang hồng.  Đó là cách Hoàng Khương chỉ trích sự mâu thuẩn trong quá trình xét xử của tòa án.  Theo tiền lệ của tòa án bù nhìn Việt Nam, họ giảm án cho những ai vâng vâng dạ dạ trước tòa và cuối đầu nhận cái tội họ gán cho thì mới được khoang hồng, nếu “ngoan cố” sẽ giữ nguyên y án. (Như trường hợp anh Trần Huỳnh Duy Thức đã không nhận tội như các “đồng phạm” đã ra tòa cùng anh), trường hợp kết án 4 năm tù Hoàng Khương so với mức kêu án 7 năm tù giam ban đầu trong khi em không hề nhận tội họ gán cho, tự nó cũng đã nói lên có điều gì bất ổn trong quá trình xét xử vụ án của em Khương, ai cũng hiểu không dễ gì tòa án bù nhìn kia phá bỏ cái tiền lệ nuôi sống bộ lông đang che chắn những thối nát bên trong nó được.

Hơn thế nữa, bên cạnh Hoàng Khương còn rất nhiều bạn đồng nghiệp cùng chí hướng, quan tâm và ủng hộ tinh thần của Hoàng Khương, và nhất là tình yêu trung thành và lòng tin tưởng tuyệt đối của Hoàng Anh, vợ của Hoàng Khương dành cho Khương trong cơn hoạn nạn, đủ để tiếp sức cho Khương giữ vững KHÍ PHÁCH của mình.  Vì thế,  tôi tin chắc rằng, KHÍ PHÁCH HOÀNG KHƯƠNG trong khi tác nghiệp, lúc bị bắt tạm giam, khi hiện diện trong tòa án bù nhin, cả ngay lúc bước ra khỏi tòa án sau khi bị tuyên án 4 năm tù giam sẽ loang truyền đi khắp nơi nhanh chóng.  KHÍ PHÁCH đó sẽ như ngọn lửa được tiếp nối bởi hơn 17 ngàn nhà báo đang đứng trước sự bức xúc về bản án dành cho Hoàng Khương.  Hoàng Khương chắc chắn sẽ không được ân xá như lời kêu gọi của Nhóm Phóng Viên Không Biên Giới tại Paris sau phiên tòa Phúc Thẩm sắp tới.  Nhưng hơn 17 ngàn cây bút còn lại,  họ cũng là những người tri thức, họ sẽ tự quyết định số phận của mình, hoặc suốt đời làm những tên bồi bút, đặt cái chức, cái quyền, cái ghế không được tạo nên bằng tình thương và lòng tin của người dân (mới vững an) lên trên lợi ích chung của cả dân tộc để phục vụ cái ác, hoặc họ sẽ đồng loạt đứng lên cùng với các nhân sĩ yêu nước và nhân dân lao động cần lao vô sản chống lại cái ác đã mấy chục năm lộng hành, phản bội dân tộc, phản bội tiền đồ của Tiền Nhân để lại bằng chính xương máu của họ.

Sept 12, 2012