Nơi Bình Yên Ta…Viết…

Category Archives: Thơ

13417421_1066119556815468_8713517097222425363_nTulip Châu Sa

Đêm huyền hoặc tiếng chuông ngân trong vắt
Nghe du dương sảng khoái giữa Mùa Thương
Tôi ngẩn mặt hứng từng tia hy vọng
Về hồi sinh vừa ngất một linh hồn…

Tôi khẽ chạm tình yêu em thánh khiết
Tan chảy dần ngọt lịm khắp châu thân
Trong đê mê qua mùi hương gió thoảng
Mềm bước chân tôi đơn độc quen dần…

Giờ một mình tôi đi giữa phân vân
Lạc mất tin yêu chốn người qua lại
Trói chặt nỗi buồn chôn cùng ký ức
Xoay tít thời gian quá khứ phôi phai…

Nước mắt tôi khô môi thôi mềm mại
Dìu dắt ngày dài lê lếch đêm giông
Qua vũng tối gặp hừng đông Ánh Sáng
Yên ủi tôi mơ tiếp giấc mơ dài…

Hồn tôi ngồi chờ em lối ban mai
Nơi tôi biết sẽ có ngày em đến
Rạng rỡ từ bi Thiên Thần bất diệt
Cứu Rỗi đời tôi! Thánh Thiện, là Em!

Cuộc sống hôm nay ít lành nhiều dữ
Tôi trong Em xin gửi trọn niềm tin
Từng khoảnh khắc đừng phụ nhau tội lắm
Tôi đi rồi em lại khóc…Buồn thêm!

Một ngày cuối năm
Dec 31st, 2016

cc

Advertisements

13417421_1066119556815468_8713517097222425363_nTulip Châu Sa

Dạ Thi

Trốn sau dăm áng mây mờ KHUẤT
Chiều thu nhuốm dậy nét huy HOÀNG
Đầu non tiên cảnh treo bóng NGUYỆT
Khắp chốn nhân trần đón dạ THI…

thi-va-me

(Bệnh Viện Weiss Memorial Hospital.
Viết cho con gái thương yêu!
Khuất Hoàng Nguyệt Thi )
Thi chào đời lúc 8 giờ 35 phút tối, đêm 17 tháng 9 năm 2001


13417421_1066119556815468_8713517097222425363_nTulip Châu Sa

MỘ KHÚC 21

Chốn củ Hoa Quỳ ngập lối đi
Vàng hoe mắt ướt níu xuân thì
Sờ tay chạm bực thềm năm củ
Dụi mắt tường rêu phủ mộng thi….


13417421_1066119556815468_8713517097222425363_nTulip Châu Sa

NGUYỆN THẦM

Bây giờ con lớn khôn rồi
Bỗng dưng mẹ sợ xa xôi một ngày…
Ra đời bỡ ngỡ đôi tay
Tương lai biết đắng ngọt cay thế nào
Mẹ thầm nguyện Chúa trên cao
Tiếp con sức mới bay cao giữa đời
Giúp con trụy lạc xa rời
Yêu người kính Chúa cho đời con vui…

image


13417421_1066119556815468_8713517097222425363_nTulip Châu Sa

MỘ KHÚC 18
Nửa Đời Về Sau

Ơn đời trĩu nặng đôi tay
Đau thương xé nát thơ ngây bên trời
Đừng phụ ta! Kỷ niệm ơi…
Giữ cho ta sống nửa đời bình yên…

Thương tặng quý Anh Chị và các bạn Văn Khóa 91 (VK15) ĐẠI HỌC ĐÀ LẠT! Kỷ niệm thời sinh viên “sáng mì gói, chiều gói mì, khuya đào khoai Tây trộm” cùng quý Anh Chị và các bạn ngày xưa ấy sẽ nuôi nửa đời còn lại của DC trong yên bình! Thương và nhớ quý anh chị và các bạn đồng môn rất nhiều!


13417421_1066119556815468_8713517097222425363_nTulip Châu Sa

MỘ KHÚC 17

Mai về biết bạn thương ta
Bấy nhiêu đủ vượt phong ba dập vùi…
Đoạn đời đen tối không vui
Từ nay khép lại cho nguôi nỗi sầu…

Ocean City
July 25th, 2016


13417421_1066119556815468_8713517097222425363_nTulip Châu Sa

🌷Hôm qua đón chị từ văn phòng Bác Sĩ gia đình, mình chưa hề hỏi thăm chị kết quả mạch tim đồ thế nào thì mình đã quát lên trong giận giữ “chị làm ơn gọi về Việt Nam hỏi dùm em, ai là người nói với anh H cháu S từng bị bệnh và nhập viện, em cần phải biết!” Hẳn ai nói điều khiến Mẹ lo lắng chính là người khiến mình bị rủa sả “phá gia đình người khác”. Mình tin chắc vậy!

🌷Không nói không rằng chị C khóc. Chị V cúi mặt. Rồi như hiểu điều gì đã xảy ra cho mình, chị C bảo “thêm một lần bị vu oan không chết đâu em!” Chị V tiếp, “sẵn giờ chị mới nói…” Chuyện chị nói khiến lòng mình đau không chịu được. Chị hiến kế bảo mình làm. Trong cơn đau và giận dữ mình vẫn nói được với chị rằng “tuyệt đối đừng tự ý làm gì trả đũa người khác, hãy cầu nguyện cho họ và TIN Chúa rất công bằng, Chúa sẽ dạy họ những bài học làm người!”. Chị V hớt lời, “với ai thì có thể được, với nó em đừng có mơ”. Chị V quyết không tin vào điều mình nói. Mình rất hiểu vì sao…

NGHICH LY

🌷Từ hôm về thăm Cậu và hai cháu, mình không hề liên lạc về Việt Nam, Cả Mẹ mình cũng không gọi vì Mẹ vô cùng tinh vi trong việc nhận diện tâm trạng của con cái qua giọng nói…Vậy mà tên mình cứ mãi được lôi lên thớt để băm dằm. Mình giận chị V vì không hiểu cho mình, lần nào mình cũng năm nỉ “chị làm ơn đừng kể chuyện xứ người trong gia đình về Xứ Việt” nhưng chị chẳng bao giờ giữ nổi môi miệng mình trước những điều chị cho là “khốn nạn” (với mình thì không hề khốn nạn khi mà con người ta không có Đức Thánh Linh THỰC SỰ sống trong lòng họ, họ cần mình cầu nguyện cho họ thay vì cứ ngồi mà oán trách!)

💔Mình chợt nghĩ đến Cha lòng mình đau như cắt!